Sự thống nhất quan điểm của các thành viên trong gia đình trong hỗ trợ giáo dục tre tăng động giảm chú ý (Câu chuyện đáng lưu tâm).
Đối với trẻ ADHD, sự thấu hiểu và thống nhất giữa các thành viên trong
gia đình quan trọng không kém thuốc hay liệu pháp. Mâu thuẫn quan điểm nếu
không được điều hòa sẽ trở thành rào cản trong hành trình phát triển của trẻ.
Sự kết nối, học hỏi và cùng nhau thay đổi mới là chiếc chìa khóa thật sự.
Nam là cậu bé tám tuổi, nhanh nhẹn, nhiều năng lượng, nhưng lại rất
khó ngồi yên và thường mất tập trung trong lớp. Sau khi được chuyên gia chẩn
đoán mắc rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD), cả gia đình rơi vào một cuộc
tranh luận kéo dài bất tận về cách nuôi dạy con.
Bố Nam là người nghiêm khắc, ông tin rằng mọi đứa trẻ đều phải có
kỷ luật. “Thằng bé cần phải bị rèn ép, không thể để nó muốn làm gì thì làm.
Ngày xưa tôi còn bị đánh roi mà vẫn nên người.” Ông lên lịch chi tiết từng phút
trong ngày cho Nam, từ giờ ăn đến giờ học, bắt con phải tuân thủ nghiêm ngặt.
Mẹ Nam thì ngược lại – nhẹ nhàng, cảm xúc và luôn lo lắng cho con.
“Con đã có vấn đề, bắt ép như thế chẳng giúp gì cả. Nó cần được yêu thương hơn
là bị kiểm soát.” Mẹ hay để Nam tự chọn việc mình muốn làm, không ép học khi
con cáu, cho rằng khi con bình tâm sẽ tự biết điều chỉnh.
Rồi còn bà – bà nội của Nam, người ở với gia đình từ lâu. Bà không
tin vào chẩn đoán. “Ngày xưa có bệnh ADHD nào đâu? Nó chỉ nghịch ngợm như trẻ
con thôi. Cứ cho ăn đủ, ngủ kỹ là hết.” Bà thường âm thầm giấu thuốc của Nam,
hay cho cháu ăn đồ ngọt để “có sức mà học”.
Mỗi ngày trôi qua như một vòng lặp mâu thuẫn. Bố bắt Nam ngồi học,
mẹ bênh con, bà thì nói mẹ “nuông chiều thái quá”. Mỗi khi Nam quậy phá hay
không làm theo lời, cả nhà lại tranh cãi – không ai nghe ai.
Nam bắt đầu rút vào thế giới riêng. Cậu cảm thấy không ai thực sự hiểu mình. Càng bị ép học, cậu càng mất tập trung. Càng bị la mắng, cậu càng cáu kỉnh. Cậu bắt đầu né tránh mọi hoạt động, thậm chí không còn hứng thú chơi với bạn.
Một hôm, cô giáo chủ nhiệm mời gia đình tới họp. Cô nói: “Nam không
chỉ cần thuốc hay lịch học. Cháu cần sự thống nhất, cần cảm giác được hiểu và
hỗ trợ.”
Cả nhà ngồi lặng. Bố mẹ và bà bắt đầu trò chuyện – lần đầu tiên
không phải để tranh luận, mà để lắng nghe nhau. Họ đồng ý học một khóa cùng
nhau về cách hỗ trợ trẻ ADHD. Bà không còn phản bác, mà bắt đầu tìm hiểu sách
vở. Bố dần mềm lại, mẹ học cách đặt giới hạn thay vì chỉ chiều con.
Nam bắt đầu cảm nhận sự thay đổi. Không khí gia đình nhẹ nhàng hơn.
Cậu được nghe, được hướng dẫn, và đôi khi… cũng được la mắng nhưng trong tình
yêu.
Yêu thương - Kiên nhẫn - Đúng phương pháp là con đường đưa con vượt
khỏi chứng Tăng động giảm chú ý.

Nhận xét
Đăng nhận xét